22 Aug 2008

Một thoáng quê hương ông bà Nội Ngoại của Ken

Hôm nay, theo như Bác Sỹ nói, ken có thể về nhà được rồi. Ken cảm thấy vui lắm, vì về nhà Ken có thể gặp được Ba Ken và ông Nội vào buổi tối qua cái webcam. Tuy niềm vui của Ken không trọn vẹn như bao em bé chào đời khác, vì nằm ở bênh viện Ken quan sát thấy bạn của Ken có rất nhiều người tới thăm, nào là Ba, ông bà nội ngoại và các cô chú, dì dượng. Còn ken, thì chỉ có mẹ và bà Nội thôi, thỉnh thoảng lại có một vài người bạn của mẹ như chú Phú, cô Vân Anh, rồi vợ chồng hai Bác Indo...Hi Hi, nhưng không sao, Ken hiểu gia đình mình mà, vì hoàn cảnh mà ba mẹ phải xa nhau thôi, chứ ba mẹ cũng đâu có muốn Ken thiệt thòi vậy đâu, phải không ba mẹ? Con yêu ba mẹ nhiều nhiều lắm. Tối nay, về nhà con có thể nghe giọng nói trực tiếp của ba và ông nội rồi, và còn nhìn thấy hình của ba và ông nội nữa chứ, nghĩ đến đây ken thấy vui và hạnh phúc lắm, nhưng Ken chỉ tiếc một điều là không nghe được giọng ông ngoại và bà ngoại. Tối nay về xin mẹ tấm hình của ông ngoại, bà ngoại xem mới được. Mai mốt về Việt Nam, nói ba mẹ sắm cho ông bà ngoại một cái máy tính để ông ba có thể nhìn thấy ken hàng ngày. Ba mẹ đồng ý nhé.

Ken hiện nay, đang sống ở 2/498 - Dryburgh Street - North Melbourne - VIC 3051 - Australia. Cuộc sống ở đây khí hậu thật trong lành và mát mẻ, không như ở việt Nam ( Ken nghe mẹ và bà Nội kể thôi, chứ ken chưa về Việt Nam nên chưa biết thế nào nữa). Ken bắt đầu hình dung và tưởng tượng ra về nơi mà ken sẽ được sinh sống trong thời gian sắp tới. Nó sẽ như thế nào nhỉ? Quê nội có lẽ Đông là biển cả; ba mặt Nam Tây Bắc là ba dãy non xanh nối nhau lại thành hình một chiếc ngai rồng vĩ đại. Và chính giữa, ba con sông Cái là Côn giang, La Tinh giang và Lại Dương giang chảy ngang qua một cánh đồng phì nhiêu đã từng nuôi sống nhân dân địa phương và đồng bào ba tỉnh lân cận. Quê nội có lẽ nơi mà nền văn minh Chăm pa còn để dấu nơi cổ thành cổ tháp đã chịu bao nhiêu tang thương trong bao nhiêu tinh sương mà vẫn tồn tại. Nơi mà tiếng anh hào của ba vua Tây Sơn ngày xưa và của Mai Xuân Thưởng, Tăng Bạt Hổ… gần đây, vang dội trong lòng người Việt Nam như tiếng sóng cửa Thị Nại vỗ vào Gành Ráng, Phương Mai, vỗ vào bóng mây trời giăng mặt biển. Và có lẽ Quê Nội tuy không có vẻ thanh lịch, không có vẻ yêu kiều, cũng không được tráng lệ, nhưng rất hữu tình trong vẻ thuần phác, trong vẻ kỳ cổ, trong vẻ thâm u… Và những vẻ đẹp ấy vốn ẩn tàng chứ không bộc lộ, khách vô tình hay khinh bạc không dễ thấy được chân tướng của non sông.

Hình Ba Mẹ Ken chụp ở Quy Nhơn - Bình Định

Ah, bỗng nhiên Ken lại có nhã hứng làm thơ cho ba và mẹ nè.

Trai Bình Định

Thấy cô gái Triệu phong

Chân đi không đành.

Để đi cho đành, trước khi ra về, Trai Bình Định bèn rủ:

Bãi tắm Hoàng Hậu

Mãn vui Hương Thủy Ngự Bình,

Ai vô Bình Định với mình thì vô

Chẳng lịch bằng Triệu Phong,

Bình Định đồng khô cỏ cháy.

Năm dòng sông chảy,

Sáu dãy non cao,

Biển Đông sóng vỗ dạt dào,

Khi mẹ Ken nghe mây câu thơ kia của Ba Ken thì theo ba Ken vào Bình Định luôn. Hi hi, phải vậy không hả mẹ? Quê Nội Ken có thể hình dung là thế, Quê Ngoại thì thế nào nhỉ? Quê ngoại có thể là thế này: miền quê đầy nắng và gió nằm ở khúc ruột miền trung, nơi người nông dân làm ra miếng cơm manh áo đồng nghĩa với mồ hôi và nước mắt. Có một dòng sông chỉ vỏn vẹn hơn 100 m trên vĩ tuyến 17 mà cả dân tộc này phải ròng rã gần 20 năm chiến đấu hy sinh mới qua được bờ bên kia... Vùng đất hiền hoà trìu mến hai tiếng thân thương Quảng Trị với bề dày văn hoá lịch sử khắc sâu dấu ấn trong tâm hồn của mỗi người con xứ Quảng. Ngoài ra các bạn có thể soi mình bên dòng Thạch Hãn hiền hòa, thành cổ Quảng Trị uy nghi, trầm mặc. Đây được xem là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng với khát vọng tự do, độc lập. Nơi đây, dưới lớp cỏ non, lòng đất thành cổ đã thấm đẫm máu của hàng ngàn chiến sĩ và đồng bào Quảng Trị. Ở quê ngoại còn có Sông Bến Hải - Cầu Hiền Lương. Từ cầu Hiền Lương, chiếc cầu nối đôi bờ Vĩnh Linh và Gio Linh, đi khoảng 10 km về phía Ðông Bắc , người ta có thể nhìn thấy bãi biển xinh đẹp. Đó là bãi biển Cửa Tùng. Nó là một điểm nhấn đẹp đẽ và nên thơ trong cả một vùng cửa biển. Địa đạo Vĩnh Mốc (Vĩnh Linh, Quảng Trị) là hình ảnh thu nhỏ của một làng quê được xây dựng và kiến tạo trong lòng đất, với chiều sâu từ 20 đến 28 m. Tổng chiều dài hệ thống đường hầm là 2.034 m, trục đường chính dài 769 m, cao từ 1,5 đến 1,8 m, rộng từ 1,1 đến 2 m. Từ bãi biển Cửa Tùng (huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị) nhìn ra phía tây có một hòn đảo xanh lam nổi lên giữa biển như một chiến hạm. Đó là Cồn Cỏ, còn có tên là Con Hổ, Hòn Mệ, một trong những hòn đảo đẹp hiếm có của miền Trung. Ngoài ra còn có Thánh đường La Vang được biết đến với tuổi thọ đã 200 năm tuổi. Cũng giống như thánh địa Mecca của những người theo đạo Hồi, La Vang rất được du khách mộ đạo tìm đến cầu nguyện. Kiến trúc cổ xưa của ngôi thánh đường theo thời gian giờ chỉ còn lưu lại tháp chuông, đài cầu nguyện Đức Mẹ. Nhà nguyện cũ đã được trùng tu lại bằng vật liệu tạm để đón khách hành hương. Quê ngoại Ken là thế đây, hiện tại ken chỉ biết điều này qua mạng, báo chí, ken cũng mong muốn một lần cùng với gia đình Ngoại đi du lịch một lần thì tuyệt vời quá nhỉ. Ba mẹ ơi, cố gắng sắp xếp thời gian, để gia đình mình về quê ngoại nhé.

Hình chụp tại Quảng Trị

No comments: