28 Sept 2011
Ken và những người bạn
Từ ngày đi học mẫu giáo, Ken mạnh dạn hơn trước rất nhiều, chủ động kết bạn và chơi với các bạn trong xóm (trước đây phải có người đi theo, là Ba, Mẹ hoặc dì Phúc, Ken chỉ nhìn các bạn chơi thôi).
Ken tập tô màu
Có dịp đi nhà sách, mẹ mua cho Ken mấy cuốn sách và hộp bút tập tô màu có đủ các màu sắc (Ken còn chưa nhận biết hết các màu trong đó nữa). Khỏi phải nói cũng biết Ken thích thú tới cỡ nào, lấy ra thực hành liền. 
Chỉ được 1 lúc là Ken...chán, tô chưa xong cái này là lật sang cái khác. Hình như con không kiên nhẫn được thì phải, luôn luôn "cả thèm chóng chán" trong tất cả các trò chơi, luôn luôn muốn thử cái mới hơn. Kể chuyện, đọc thơ cho con nghe lúc nào cũng chỉ được vài câu, vì con chẳng muốn nghe tiếp, chỉ muốn...chuyển sang chuyện khác, bài khác. Bó tay!

Kết quả là, bây giờ tập bỏ chỗ nào con cũng không nhớ (không quan tâm), bút vẽ thì nằm rải rác trong đống đồ chơi của con, nhưng chẳng còn cây nào lành lặn hết, con bẻ chúng ra thành từng khúc. Và mẹ cũng chẳng bao giờ nghe con nhắc lại chuyện tô màu nữa!!!
Subscribe to:
Posts (Atom)