2g sáng 18/08/2008, mẹ dậy đi toilet như mọi khi, tự nhiên phát hiện nước cứ ra hoài, dấu hiệu của việc sắp sinh. Quay vào nói với bà nội Ken, cả 2 thoáng 1 chút lo lắng, vì còn đến gần 3 tuần nữa Ken mới đủ 9 tháng 10 ngày. Bà nội thì có vẻ lo lắng nhiều hơn, miệng cứ hỏi "Ken có đạp không?", rồi "Cầu trời cho con tui sinh nhanh". Mẹ thì đã tìm hiểu thông tin khá kỹ, bệnh viện cũng trang bị tâm lý khá tốt cho mẹ mỗi lần đi khám, nên cũng không thấy lo lắng lắm, mẹ lại còn trấn an bà nội Ken nữa chứ. Từ thời gian đó, mẹ theo dõi quá trình đau đẻ, các cơn đau ban đầu rất nhẹ, cách nhau khoảng 12 phút. Mẹ ghi lại cẩn thận, theo hướng dẫn của bệnh viện. Sau thì khoảng cách giữa các lần giảm còn 10, 9, 8...7 phút. Đúng như trong sách, nên mẹ chắc chắn sẽ sinh Ken trong ngày thôi.
Ken vẫn đạp, đạp liên tục nữa là khác, rất mạnh. Qua cách con đạp, mẹ cảm nhận được là con vẫn chưa quay đầu. Bà nội khá mất bình tĩnh, cứ hỏi thấy đạp chỗ nào? Rồi giục mẹ gọi điện cho chú Phú, mặc dù lúc đó mới 3-4g sáng. Hơn nữa, nếu vô bệnh viện lúc đó, chắc chắn họ cũng cho về nhà, chờ đến lúc nào có dấu hiệu rõ ràng mới nhập viện. Những thông tin này mẹ hỏi và đọc trước hết, nên không thấy lo lắng chút nào. Chỉ có việc con chưa quay đầu làm mẹ lo thôi, nhưng cố tỏ ra bình thường, kẻo bà nội lại lo thêm. Cả ba nội và mẹ đều không ngủ được nữa, cứ nằm mong cho trời mau sáng. Từng phút, từng phút trôi qua, mẹ cảm thấy những cơn đau nhiều hơn, dày hơn, mạnh hơn. Mẹ kiểm tra lại những thứ cần chuẩn bị mang theo, bỏ thêm 1 số đồ cho an tâm, rồi đi đi lại lại, rất bình tĩnh, lâu lâu lại trấn an bà nội. Có lúc nghĩ, ước gì có Ba Ken ở đó, xoa lưng, nói chuyện với mẹ thì hay biết mấy. Mẹ cũng quyết định không nói cho ba con biết, cả nhà ở VN biết cho đến lúc sinh xong. Vì cho biết chỉ làm mọi người thêm lo lắng, mà lại chẳng giải quyết được việc gì. Thời gian vẫn chầm chậm trôi qua. Vài phút mẹ lại vào toilet, cứ sợ đánh thức vợ chồng chú Indo dậy, cảm thấy ngài ngại, nhưng không còn cách nào khác.
Rồi 5g sáng, 6g sáng. Mẹ quyết định gọi điện cho chú Phú, người bạn rất nhiệt tình của mẹ, người duy nhất biết việc mẹ có thai từ ngày mẹ quay lại Úc, theo suốt mẹ trong quá trình mang thai con, một thân một mình bên nước Úc này (chuyện về chú Phú, mẹ sẽ viết sau). Chú Phú đang ngủ, nghe tin thì bảo dậy tắm, ăn sáng rồi sẽ sang ngay. Mẹ và bà nội Ken cũng ăn nhẹ cho có sức, rồi chờ trời sáng để vào bệnh viện. Mẹ thì muốn gọi taxi, phần vì trời đã sáng, chú Indo cũng phải đi làm (vợ chồng chú ấy đang ngủ, mẹ ngại đánh thức), nhưng bà nội nhất quyết không chịu. Bà nội bảo phải kêu chú ấy dậy, nhờ chú ấy chở vào bệnh viện thôi. Mẹ cũng hơi ngạc nhiên, nhưng bà nội giải thích là lần trước chú ấy chở bạn chú ấy (giờ ở nhà bên dưới) đi đẻ, bạn chú ấy sinh rất nhanh, an toàn nên giờ nhờ chú ấy chở đi thì mẹ con mình cũng sẽ như thế (lại 1 lý do mê tín). Nhưng mẹ cũng chiều theo ý bà nội, không thôi bà nội lại lo, lỡ có gì trách mẹ thì không hay lắm. Gõ cửa, 2 vợ chồng chú ấy bật dậy khi nghe tin, chú ấy chở ba nội và mẹ vào bệnh viện, chỉ mất 5phút thôi, rồi chú ấy quay về đi làm. Lúc đó đã hơn 7g sáng, nhưng trời vẫn chưa sáng hẳn, lạnh nữa.
Chưa vội làm gì, bà nội và mẹ ngồi chờ chú Phú đến. Những cơn đau vẫn đều đều diễn ra. Mẹ cảm thấy hơi mệt do phải thức dậy từ 2g sáng. Không hiểu sao mẹ bình tĩnh đến lạ, chẳng thấy có gì lo lắng khi sắp phải vượt cạn 1 mình. Có lẽ những lúc như thế mới thấy mình mạnh mẽ, hihi. Cũng hơn 30 phút chú Phú mới tới. Vẫn chưa vội, cả 3 người ngồi nói chuyện cho thoải mái tinh thần, phần để đợi đến lúc dấu hiệu rõ ràng hơn. Chú Phú tối hôm trước đi làm về khuya, sáng lại bị mẹ kêu sớm, ngồi cũng...ngái ngủ, nhưng cũng cố trấn an bà nội con khi bà nội tỏ ra lo lắng. Mẹ cảm thấy đau nhiều hơn, kéo dài hơn. Đến khoảng 9g, mẹ quyết định bắt đầu thủ tục nhập viện.
Ken vẫn đạp, đạp liên tục nữa là khác, rất mạnh. Qua cách con đạp, mẹ cảm nhận được là con vẫn chưa quay đầu. Bà nội khá mất bình tĩnh, cứ hỏi thấy đạp chỗ nào? Rồi giục mẹ gọi điện cho chú Phú, mặc dù lúc đó mới 3-4g sáng. Hơn nữa, nếu vô bệnh viện lúc đó, chắc chắn họ cũng cho về nhà, chờ đến lúc nào có dấu hiệu rõ ràng mới nhập viện. Những thông tin này mẹ hỏi và đọc trước hết, nên không thấy lo lắng chút nào. Chỉ có việc con chưa quay đầu làm mẹ lo thôi, nhưng cố tỏ ra bình thường, kẻo bà nội lại lo thêm. Cả ba nội và mẹ đều không ngủ được nữa, cứ nằm mong cho trời mau sáng. Từng phút, từng phút trôi qua, mẹ cảm thấy những cơn đau nhiều hơn, dày hơn, mạnh hơn. Mẹ kiểm tra lại những thứ cần chuẩn bị mang theo, bỏ thêm 1 số đồ cho an tâm, rồi đi đi lại lại, rất bình tĩnh, lâu lâu lại trấn an bà nội. Có lúc nghĩ, ước gì có Ba Ken ở đó, xoa lưng, nói chuyện với mẹ thì hay biết mấy. Mẹ cũng quyết định không nói cho ba con biết, cả nhà ở VN biết cho đến lúc sinh xong. Vì cho biết chỉ làm mọi người thêm lo lắng, mà lại chẳng giải quyết được việc gì. Thời gian vẫn chầm chậm trôi qua. Vài phút mẹ lại vào toilet, cứ sợ đánh thức vợ chồng chú Indo dậy, cảm thấy ngài ngại, nhưng không còn cách nào khác.
Rồi 5g sáng, 6g sáng. Mẹ quyết định gọi điện cho chú Phú, người bạn rất nhiệt tình của mẹ, người duy nhất biết việc mẹ có thai từ ngày mẹ quay lại Úc, theo suốt mẹ trong quá trình mang thai con, một thân một mình bên nước Úc này (chuyện về chú Phú, mẹ sẽ viết sau). Chú Phú đang ngủ, nghe tin thì bảo dậy tắm, ăn sáng rồi sẽ sang ngay. Mẹ và bà nội Ken cũng ăn nhẹ cho có sức, rồi chờ trời sáng để vào bệnh viện. Mẹ thì muốn gọi taxi, phần vì trời đã sáng, chú Indo cũng phải đi làm (vợ chồng chú ấy đang ngủ, mẹ ngại đánh thức), nhưng bà nội nhất quyết không chịu. Bà nội bảo phải kêu chú ấy dậy, nhờ chú ấy chở vào bệnh viện thôi. Mẹ cũng hơi ngạc nhiên, nhưng bà nội giải thích là lần trước chú ấy chở bạn chú ấy (giờ ở nhà bên dưới) đi đẻ, bạn chú ấy sinh rất nhanh, an toàn nên giờ nhờ chú ấy chở đi thì mẹ con mình cũng sẽ như thế (lại 1 lý do mê tín). Nhưng mẹ cũng chiều theo ý bà nội, không thôi bà nội lại lo, lỡ có gì trách mẹ thì không hay lắm. Gõ cửa, 2 vợ chồng chú ấy bật dậy khi nghe tin, chú ấy chở ba nội và mẹ vào bệnh viện, chỉ mất 5phút thôi, rồi chú ấy quay về đi làm. Lúc đó đã hơn 7g sáng, nhưng trời vẫn chưa sáng hẳn, lạnh nữa.
Chưa vội làm gì, bà nội và mẹ ngồi chờ chú Phú đến. Những cơn đau vẫn đều đều diễn ra. Mẹ cảm thấy hơi mệt do phải thức dậy từ 2g sáng. Không hiểu sao mẹ bình tĩnh đến lạ, chẳng thấy có gì lo lắng khi sắp phải vượt cạn 1 mình. Có lẽ những lúc như thế mới thấy mình mạnh mẽ, hihi. Cũng hơn 30 phút chú Phú mới tới. Vẫn chưa vội, cả 3 người ngồi nói chuyện cho thoải mái tinh thần, phần để đợi đến lúc dấu hiệu rõ ràng hơn. Chú Phú tối hôm trước đi làm về khuya, sáng lại bị mẹ kêu sớm, ngồi cũng...ngái ngủ, nhưng cũng cố trấn an bà nội con khi bà nội tỏ ra lo lắng. Mẹ cảm thấy đau nhiều hơn, kéo dài hơn. Đến khoảng 9g, mẹ quyết định bắt đầu thủ tục nhập viện.
No comments:
Post a Comment