Ngày mai (18/8), con tròn 3 tuổi, bắt đầu bước vào tuổi lên 4...
3 tuổi, con đã đến trường, đúng như lời bài hát "Cháu lên 3 cháu đi mẫu giáo". Sau lần cho con đi nhà trẻ thất bại (lúc con 18 tháng), lần này Ba Mẹ cho con đi học đúng 3 tuổi, ở 1 ngôi trường gần nhà. Con đi học mà Ba Mẹ hồi hộp từ trước đó...cả tháng, bởi nỗi ám ảnh con đau, con không quen với trường lớp từ năm trước vẫn còn. Con cũng khóc, cũng đòi ở nhà,...nhưng may sao lần này chỉ nửa tháng là con quen. Ba Mẹ cũng yên tâm phần nào. Đôi khi thích ở nhà là con bảo "Hôm nay thứ 7 mà, con không phải đi học". Dù vậy thì khi mẹ dẫn xe ra là con tự động leo lên và bye bye mọi người để đến lớp.
3 tuổi, con thuộc rất nhiều bài hát thiếu nhi, trong đó có không ít bài "nhạc chế" (do con tự nghĩ ra). Những chuyện như "không ăn cơm là không lớn, khóc nhè là bị ba mẹ đánh, ..." con cũng hát được thành bài hát có giai điệu đàng hoàng. Đối với con, ai hát những bài hát thiếu nhi đều là "bé Xuân Mai" hết.
3 tuổi, con nhớ và nhận biết được bảng chữ cái tiếng việt, đọc được số 1 đến 10, nhận biết các màu sắc,...
3 tuổi, con rất hay thắc mắc về thế giới xung quanh (cái này từ lúc 2 tuổi). Gặp chuyện gì, vật gì,...con cũng hỏi, hỏi tới chừng nào thỏa mãn trí tò mò của con mới thôi. Nhiều lúc ba mẹ cũng thấy...mệt khi phải trả lời liên tục những câu hỏi của con, kiểu như:
Con: Sao Ba Mẹ lớn vậy?
Mẹ: Tại Ba Mẹ ăn nhiều
Con: Lớn để làm gì?
Mẹ: lớn để ....
Con: Nếu Ken không ăn nhiều là bị sao?
.......................
Con luôn thắc mắc ngược lại với những điều Ba Mẹ nói. Chẳng hạn như Ba bảo con đừng chơi máy tính, con hỏi "Nếu con chơi là bị sao", mẹ nói con đi ngủ sớm, con thắc mắc "nếu không đi ngủ sớm là bị sao",...và vô vàn thắc mắc của con nữa mà hàng ngày mẹ và ba phải giải đáp. Nhiều lúc mệt quá, mẹ trả lời không biết thì Ken thôi không hỏi nữa, nhưng chỉ được vài lần thôi, sau đó mà nói không biết thì Ken quả quyết "mẹ biết mà" hay "sao mẹ lại không biết?". Con thắc mắc nhiều đến nỗi khi về quê ngoại, dì Chi nói chắc sau này con làm luật sư quá.
Mẹ hay đùa bảo con thật là "cả thèm chóng chán", chơi trò gì cũng chỉ được 1 lúc, chưa thấy trò gì con chơi 1 cách say mê lâu dài cả. Làm gì không được là con nóng nảy la lên không kiên nhẫn chút nào. Mẹ không biết sau này con đam mê gì nữa chứ hiện tại, chưa có gì hứng thú với con lâu dài hết, cùng lắm chỉ vài ngày là chán ngay.
Con rất cứng đầu, bướng bỉnh, và lì nữa (nhưng thực chất bên trong thì nhát). Con chơi đồ chơi xong lúc nào cũng vứt lung tung, mẹ bảo dẹp không thôi là bán ve chai hết, lần sau khỏi chơi. Vài lần đầu tỏ ra hiệu nghiệm, nhưng sau đó thì "mẹ bán hết luôn đi". Bó tay!
Mỗi lần khóc nhè, ba mẹ hay hù con là Ông trời chớp (giông), con sợ lắm nín liền, nhưng sau vài lần cũng không sợ nữa, "mở cửa cho ông trời chớp vô luôn đi". Bó tay!
Là con trai mà con thật là nhõng nhẽo quá chừng, nhất là từ hồi đi học, giống như đi học không được nhõng nhẽo với cô giáo nên mang hết về nhà nhõng nhẽo với Ba Mẹ vậy đó. Nhiều lúc chịu không nổi, mẹ hét toáng lên mà...con cũng không sợ, khóc lóc ỉ ôi rất lâu. Ba bảo cái này giống Ba, ngày xưa Ba khóc còn lâu hơn, còn leo lên nóc nhà ngồi khóc...cho cả xóm nghe nữa. Bó tay!
Sinh nhật con lần này chỉ có ông nội vào chơi, nhưng Ken cũng thật vui hát Happy Birthday, thổi nến và cắt bánh cho mọi người ăn. Đến hôm sau, vừa ngủ dậy là con đòi mẹ...làm sinh nhật tiếp cho con, hihi.


Bước sang tuổi lên 4, con thay đổi nhiều về tính tình, nóng nảy hơn, thích tự mình làm mọi việc, không thích cho các bạn chơi đồ chơi của mình, ...Ba phải nghiên cứu tâm lý con trẻ để...thích ứng với sự thay đổi của con đấy. Mong con sẽ luôn khỏe mạnh, phát triển tốt cả thể chất và tinh thần, con nhé!