31 Dec 2008

The Spring Festival

Tháng 10 năm 2008, mẹ dẫn bà nội và Ken đi chơi Spring Festival. Nó được tổ chức ngay gần nhà, nên đi bộ khoảng 15 phút là tới. Bà nội có vẻ háo hức lắm, vì bà nội thích hoa mà. Ngày đó trùng với ngày đám giỗ của bà cố nội Ken ở Bình Định nữa chứ, nên cả nhà tranh thủ đi nhanh để về tham dự đám giỗ trực tuyến nữa. Festival chẳng có gì nhiều, mà có thì Ken cũng không biết vì...Ken ngủ rất say
Chụp hình với bà nội, Ken vẫn ngủ

Chụp với cả mẹ và bà nội, Ken cũng đâu có thức dậy
Lát sau, Ken đói nên không ngủ nữa. Mẹ phải tìm chỗ khuất ngồi cho Ken bú. Xong rồi Ken...hớn hở thế này đây.
Về nhà, mẹ và Ken mệt quá nên ngủ say sưa. Còn bà nội thì nói chuyện cả buổi với bà con cô bác dự đám giỗ ở nhà. Thật là một ngày đáng nhớ

CHÀO NĂM 2009

27 Dec 2008

Ken đi thăm Melbourne

Trước khi về VN, mẹ dẫn Ken và bà nội đi chơi lòng vòng Melbourne, vì từ khi bà nội sang, mẹ chưa có dịp nào để dẫn bà đi chơi cả. Lúc đó mẹ đang mang thai Ken, đi lại khó khăn. Hơn nữa, thời tiết đang rất lạnh, bà nội lại bị viêm xoang nên không tiện đi ra ngoài. Lần này đi còn có ý nghĩa quan trọng, là mẹ muốn ghi dấu những nơi quan trọng, để sau này xem hình, Ken còn có thể...tưởng tượng được nơi mình sinh ra như thế nào. Điểm đến đầu tiên là bệnh viện "The Royal Women's Hospital", nơi Ken cất tiếng khóc chào đời. Lúc này thì Ken đang say giấc nồng...


Nằm gần ngay bệnh viện là trường mẹ Ken học, The University of Melbourne. Những ngày mang thai Ken, mẹ vẫn đi bộ nửa tiếng để đến trường. Chỉ trước khi sinh Ken có 2 ngày, mẹ vẫn lúc lắc "vác" cái bụng to tướng lên trường gặp Thầy hướng dẫn. Góc đường trong hình bên dưới, mẹ Ken đi qua không biết bao nhiêu lần nữa...


Còn đây là tòa nhà với cái đồng hồ nổi tiếng, có thể xem là biểu tượng của trường Melbourne. Cũng may khi tới đây, Ken thức dậy rồi nên mẹ mới chụp được tấm hình này.

Khoa mẹ của Ken học là Engineering, đây nè
Còn nhiều nơi trong trường nữa mẹ Ken rất muốn ghi lại, nhưng Ken còn quá nhỏ, không thể đi nhiều được dưới cái nắng nóng mùa hè của Melbourne, nên cả nhà vội đi Melbourne Musium, cũng gần trường mẹ Ken học. Trên đường đi, ghé công viên nghỉ mệt đã.
Vào viện bảo tàng thật là mát mẻ, cả 3 người chơi trong đó khá lâu. Ken thì cứ được mẹ bỏ vào xe, rồi bồng ra chụp hình liên tục. Dưới đây là tấm hình chụp 2 mẹ con trước biểu tượng của nước Úc xinh đẹp.
Ken còn được mẹ dẫn đi chơi ở trung tâm của Melbourne, nhưng hôm đó trời nắng quá, lại mua nhiều đồ lỉnh kỉnh, nên mẹ chẳng chụp được tấm hình nào cho Ken hết. Mẹ tiếc lắm, nhưng vì con còn quá nhỏ, mẹ không thể dẫn đi hoài được. Hy vọng sau này lớn lên, con sẽ có dịp quay lại Melbourne, đến những nơi in dấu kỷ niệm ngày con còn bé tí, con nhé!

25 Dec 2008

Ken...ngáp

Không hiểu sao, mẹ rất thích nhìn Ken...ngáp. Cái miệng Ken lúc đó há to, tròn, nhìn xinh xinh thật đáng yêu. Mẹ canh mãi cũng chụp được những khoảnh khắc con ngáp ngay khi vừa chào đời trong bệnh viện.

Hình 1: Ken vừa được 1 ngày tuổi, đang nằm ngủ trong nôi của bệnh viện
Hình 2, 3 và 4: Ken lúc khoảng 2 tháng tuổi


Hình 5: Trước khi về VN, mẹ dẫn Ken đến thăm lại bệnh viện nơi Ken chào đời. Đây là chiếc ghế mẹ ngồi khi đau bụng, chờ để làm thủ tục nhập viện.

Còn đây là tấm hình đầu tiên chụp con ngáp mà không...nhắm mắt.

Đầy tháng Ken

Ngày 16 tháng 9 năm 2008, bà nội và mẹ làm lễ cúng đầy tháng cho Ken. Vì tính theo lịch âm, nên đầy tháng được tổ chức ngày 16 chứ không phải ngày 18. Trước đó 1 ngày, chú Phú, cô Van Anh đã đến dẫn bà nội đi chợ, mua những đồ cần thiết cho tiệc đầy tháng này. Từ sáng sớm hôm đó, bà nội đã phải dậy, làm mọi thứ 1 mình. Mặc dù nấu cũng đơn giản nhưng cũng mất khá nhiều thời gian, gồm có chè, xôi, trái cây, thịt gà và cháo. À, có thêm bia và nước ngọt nữa. Ban đầu tính cúng trong phòng khách cho lịch sự, nhưng sau cúng luôn trong phòng mà 3 bà cháu ở, vì nghĩ mình ở đâu thì cúng đó, chứ phòng khách thì lâu lâu mới vào đó ngồi chơi thôi.


Bà nội thắp nhang cúng lúc khoảng 7g sáng, bà khấn rằng mong cho Ken qua tháng không còn khóc đêm, quậy bà và mẹ nữa; mong cho Ken ngoan, lớn nhanh nữa.

Mẹ cũng bồng Ken, thắp nhang cúng nữa. Không nhớ rõ mẹ đã cầu khấn những gì, vì nhiều quá. Nhưng quan trọng cũng là mong cho Ken ngoan hơn (vì khoảng thời gian đó Ken còn quậy, nhất là ban đêm nên nhìn bà nội và mẹ ai cũng...xơ xác hết), chóng lớn, khỏe mạnh,...

Cúng xong rồi thì để thức ăn đó, đợi đến chiều mới ăn vì lúc đó, khách mời thân thiết của mẹ và bà nội mới tới được. Cũng chẳng có ai khác, ngoài cô Vân Anh

...và chú Phú. Còn vợ chồng chú Indonesia thì không chịu chụp hình chung (chắc do sợ gì đó, Ken đoán thế thôi).


Bà nội hôm đó cũng vui lắm, bà cắt bông ngoài vười, cắm tặng Ken 1 bình hoa thật đẹp. Ăn tiệc, bà còn uống hết 1 lon bia nữa chứ. Bà nói, ngày vui của cháu nội, bà phải uống say mới được, để tối ngủ ngon, Ken không quậy được nữa, hihi.

Mẹ cũng vui, mặc dù trông rất mệt mỏi do thiếu ngủ vì ...Ken lúc này chưa ngoan lắm, nhất là vào ban đêm. Mẹ nói, điều mẹ mong nhất lúc đó, là mong Ken không thức đêm nhiều nữa, vì mẹ nghe đâu đó là ra tháng, bé sẽ ngoan hơn. Vậy mà, cũng phải gần 1 tháng sau lễ đầy tháng này, Ken mới chịu..."tha" cho bà nội và mẹ đấy.

Cũng trong ngày đầy tháng này, mẹ dẫn Ken đến kiểm tra sức khỏe tại Child Care Community, và mẹ cũng đến gặp thầy hướng dẫn để tiếp tục làm đề tài sau 1 thời gian nghỉ để sinh Ken đấy.

24 Dec 2008

Ken chào đời - Phần 3

Lúc ca mổ kết thúc, mẹ được đưa ra ngoài, đến phòng hồi sức để họ theo dõi sức khỏe. Cứ cách 5 phút, mẹ lại được đo huyết áp (máy đo tự động), rồi y tá đo thân nhiệt, kiểm tra vết mổ, nói chuyện...tâm lý,...Nằm đó khoảng nửa tiếng thì mẹ được cho về phòng. Mẹ nôn lắm, muốn được về phòng xem Ken thế nào, vì lúc nãy chỉ được nhìn thoáng qua thôi. Ken và mọi người lúc này vẫn phải ngồi trong phòng đợi, vì chờ mẹ đến họ mới cho vào phòng. Lúc này, có chú Phú, cô Vân Anh nữa. Nghe kể lại là Ken được cho nằm trong lồng kính để giữ ấm.
Mẹ nằm giường số 25. Phòng chỉ có 2 giường, nhưng được ngăn cách biệt, rất sạch sẽ, thoáng mát, có cả toilet riêng rất thoải mái và rộng. Về phòng, mẹ mới bắt đầu thấm mệt, chỉ muốn ngủ mà thôi. Mọi người được ở lại đến 8 giờ tối là phải về theo quy định của bệnh viện. Lúc này chỉ còn lại 2 mẹ con thôi.

Vì sinh mổ, mẹ chưa có ngay sữa cho con bú nên con khóc rất nhiều. Lúc này con cũng nằm trong lồng kính, mẹ lại chẳng đi lại được chỉ nằm 1 chỗ nên chỉ biết bấm nút kêu y tá mà thôi. Đúng là "lương y như từ mẫu", họ rất nhiệt tình, chăm sóc như chính người thân của họ, lại còn nói chuyện, tư vấn tâm lý cho mình cảm thấy thoải mái nữa. Lúc con khóc, họ còn giữ giùm để cho mẹ có giấc ngủ sâu sau ca mổ nữa. Nói chung mẹ cảm thấy rất an tâm với dịch vụ y tế như vậy. Lúc này bụng mẹ đói meo vì cả ngày chẳng được ăn gì, nhưng cũng phải chịu vì vừa mổ xong, phải chờ đến sáng mới được ăn. Bệnh viện cung cấp thức ăn luôn, có rất nhiều món cho mình chọn, họ mang đến tận giường. Nói chung là đầy đủ dinh dưỡng. Lúc nào đói thì cũng có thể yêu cầu họ cho thêm, và được phục vụ rất tận tình. Bà nội cứ đến giờ lại vào chơi, bồng Ken, hết giờ lại về nhà.

4 ngày sau, lẽ ra là được xuất viện, nhưng BS kiểm tra thấy vết mổ bị thâm nên giữ lại để kiểm tra cho chắc chắn có bị nhiễm trùng hay không. Mẹ nghe mà lo lắm, nhưng không dám nói ra vì sợ bà nội lại lo hơn (may là bà nội không hiểu tiếng nên dễ dàng giấu được). Họ cho đi siêu âm, và rất may là không sao. Sáng thứ 6 ngày 22 tháng 8, mẹ con mình được ra viện. Hôm đó gió mạnh và rất lạnh. Về nhà thì cảm thấy rất thoải mái, nhưng do ở trọ tạm trong thời gian học nên cũng thiếu nhiều thứ, chứ không đầy đủ như ở nhà. Nhưng dù sao cũng thoải mái hơn ở trong bệnh viện, vì không bị ai làm phiền hết. Bà Nội cũng vui hơn vì có Ken để chăm sóc, bà lại bận rộn nhiều hơn chứ không buồn vì rảnh rỗi như trước nữa.

Bà Nội

Từ trước khi Ken được sinh ra, bà nội là người thân duy nhất ở bên cạnh mẹ và Ken, bởi vì mẹ Ken đang học xa nhà, nên gia đình chỉ có thể sắp xếp được cho bà nội sang với mẹ và Ken thôi. Ba Ken thì bận quá nhiều công việc, nhiều lúc Ba cũng đắn đo suy nghĩ giữa "đi và ở". Đi thì được ở gần mẹ và Ken, cả nhà được bên nhau. Ở thì có thể phát triển công việc vốn đang rất triển vọng. Cuối cùng thì bà nội sang với 2 mẹ con. Khi bà nội sang, Ken chưa ra đời. Thời tiết Melbourne lúc đó rất lạnh, đang giữa mùa đông. Bà nội bị viêm xoang, lại chưa bao giờ sống trong thời tiết lạnh như thế, ban đầu bà nội bị sốc thật sự. Cũng là lần đầu tiên bà nội xa nhà lâu thế, lại không biết tiếng Anh, không giao tiếp được với ai, để thích nghi được với cuộc sống mới đối với bà nội quả là khó khăn. Khi Ken chưa được sinh ra, có nhiều thời gian rảnh, bà nội chẳng chịu ngồi yên. Bà phát quang mảnh đất nhỏ sau nhà vốn bị cỏ phủ đầy, vừa cho đỡ lạnh, vừa khỏi thấy buồn và nhớ nhà. Vậy mà, bà gieo cải, ngò,...cũng đủ cho 2 mẹ con dùng trong hơn 1 tháng đấy.




Ngày Ken chào đời, bà nội có mặt ngay trong phòng mổ. Bà thấy Ken khóc mà tay chân run rẩy, không cầm nổi máy hình để chụp phải nhờ chú BS chụp giùm. Nhờ vậy mà bây giờ mới có mấy tấm hình quý như thế này đấy. Lúc mới được sinh ra, Ken giống bà nội như đúc, mẹ Ken nói thế.

Trước khi về VN, cả nhà cùng đến thăm lại bệnh viện nơi Ken sinh ra. Lúc này Ken đã được gần 3 tháng rồi.



Suốt 8 tiếng trong hành trình bay về VN, Bà nội bồng Ken, vì mẹ bị say, mệt quá rồi. Ken ngoan lắm, ngủ, bú rồi chơi. Ai trên chuyến bay cũng khen Ken như thế. Bà nội đã theo sát Ken như thế đấy. Về VN, bà nội mừng lắm, gặp ông nội, Ba Ken, cả gia đình mà, nhất là có thêm Ken cùng về nữa. Bà luôn miệng bảo Ken là "vàng, kim cương" của bà đấy.