25 Aug 2008

Ken chào đời - Phần 2

Khoảng gần 9g sáng, bà nội, mẹ Ken và chú Phú bắt đầu làm thủ tục nhập viện. Mẹ Ken thì đã quen rồi vì đi khám thai định kỳ nhiều lần, còn bà nội và chú Phú chỉ việc đi theo thôi. Làm thủ tục Admission tại Emergency cũng nhanh gọn, chỉ cần xuất trình cái "Outpatient Record" của BV cấp, ký vào tờ giấy để sau này bảo hiểm thanh toán viện phí là xong. Nhưng các y tá ở đây bảo vào phòng để họ kiểm tra xem đã chắc chắn có dấu hiệu sắp sinh hay chưa, chú Phú được họ bảo đi theo, vì họ tưởng chú Phú là...Ba của Ken, nhưng mẹ bảo chú ấy cứ chờ ở ngoài. Một mình mẹ nằm trong phòng kiểm tra, các y tá nghe tim thai, sờ nắn vào bụng xem con đã quay đầu hay chưa, rồi quyết định cho mẹ nhập viện chờ sinh.

Khoảng 15 phút sau, xe đẩy được đưa đến. Mẹ nói mẹ tự đi được, nhưng họ không chịu, bảo ngồi vào để họ đẩy đi. "Birth Centre" nằm ờ tầng 3, mẹ Ken được đưa vào 1 phòng sinh, nằm chờ ở đó khoảng 1 tiếng, lâu lâu lại có Midwife vào hỏi xem đau ra sao, cơn đau kéo dài bao lâu,..và bảo chờ BS đến. Điều mà mẹ quan tâm lúc này nhất, là Ken đã quay đầu hay chưa. Có 2 Midwife kiểm tra, 1 người thì nói chưa, người kia lại khẳng định là quay đầu rồi làm mẹ chẳng biết tin ai. Họ lấy máy vào nghe tim thai, lúc nghe phía bụng dưới rất rõ, còn phía trên lại hầu như chẳng nghe được, làm mẹ mừng thầm, nghĩ là con đã quay đầu rồi. Bà nội thì khỏi nói, cười hoài vì tin là con quay đầu rồi (trước đó ở phòng làm thủ tục, bà nội căng thẳng lắm, khi nghe nói con vẫn chưa quay đầu). Mẹ thì xác định tinh thần rồi, nếu con quay đầu thì tốt, còn không thì sinh mổ, không có gì quá lo lắng hết. Lát sau BS vào, sơ nắn cái bụng rồi...không nói gì hết. Mẹ hỏi thì BS bảo chờ mang máy siêu âm vào kiểm tra mới biết chính xác được. Kết quả siêu âm là...con vẫn chưa quay đầu. Bà nội lại tỏ ra lo lắng, lúc đó có chú Phú trấn an, chứ còn mẹ thì đau bụng lắm rồi, cứ nằm xuýt xoa thôi. Vậy là BS vào nói chuyện với mẹ tình hình là thế, và quyết định...mổ.

Các y tá lại lo công việc bên lề chuẩn bị cho ca mổ, người bảo mẹ đi thay đồ của BV, người thì tiêm thuốc, chích kim vào ven trên tay mẹ để chuyền thuốc lúc mổ, ...Các BS trong kíp mổ lần lượt có mặt, giới thiệu làm quen, hỏi han đôi chút trước khi đưa mẹ vào phòng mổ. Lúc đầu mẹ bảo BS là gây tê và gây mê luôn, vì mẹ sợ mổ lắm, muốn khi mình tỉnh dậy thì mọi thứ đã xong rồi. Nhưng BS nói gây mê cho mẹ có thể sẽ ảnh hưởng đến thai, họ khuyên nên gây tê thôi, để mẹ còn biết mọi việc diễn ra như thế nào nữa. Mẹ quyết định theo lời khuyên của BS. Rất nhanh chóng, mẹ được đưa vào phòng mổ. Bà nội Ken cũng được phép vào theo, chú Phú thì ngồi ngoài phòng đợi. Quan sát các dãy phòng trên đường vào phòng mổ, mẹ thấy cũng rất nhiều bà mẹ sinh mổ, và điều kiện máy móc thì rất hiện đại. BV này mới chỉ đi vào hoạt động từ ngày 22 tháng 6 năm nay (2008) thôi (Mọi người có thể vào trang web http://www.rwhp.com.au/Home hoặc http://www.thewomens.org.au/OurNewHospital để xem thêm nơi Ken được sinh ra nhé!). Ê kíp mổ khoảng 10 người, gồm nhóm mổ, nhóm gây tê và theo dõi diễn biến trong quá trình mổ (máy đo huyết áp tự động, cứ 5 phút đo 1 lần, máy đo nhịp tim, lâu lâu lại hỏi tình hình của mẹ Ken,...), nhóm chờ sẵn để "phục vụ" em bé khi vừa được lấy ra, nhóm phục vụ những thứ khác nữa.

BS gây tê tiê cái gì đó vào lưng, chỉ chưa đầy 2 phút sau, từ phần bụng trở xuống, mẹ chẳng còn cảm giác gì nữa, 2 cái chân nặng trịch nhấc lên chẳng nổi. BS đưa bịch đá thật lạnh thử cảm giác của mẹ để chắc chắn, rồi..ca mổ bắt đầu. Lúc này bà nội được các y tá dẫn vào, ngồi bên mẹ. Mẹ biết bà nội rất hay lo, mất bình tĩnh, nên bảo bà nội đừng nhìn họ mổ bên dưới, bà nội nói chuyện với mẹ thôi. Chẳng lâu sau, nghe tiếng Ken khóc, mẹ biết Ken đã được đưa ra ngoài, đúng 13 giờ 56 phút (giờ ở Úc), tức là 10giờ 56 phút (giờ VN). Nằm đó, mẹ nhìn thấy các y tá vệ sinh cho Ken, cân, đo, cắt rốn,...cảm giác hạnh phúc khó tả, muốn nhìn mặt con xem thế nào. Mọi người trong ca mổ đều quay sang mẹ nói "Congratulations". Bà nội thì cứ cười, chẳng hiểu họ nói gì, nhưng nhìn mặt thì biết vui lắm. Họ bảo bà nội sang đó nhìn cháu, bà nội tay cầm máy chụp hình mà run chẳng biết nên làm gì. May có BS gây tê giúp, chụp hình Ken mấy cái riêng, chụp với bà nội và cả mẹ nữa. Họ đưa Ken đến cho mẹ nhìn mặt, bồng chút rồi mang đi. Bà nội lúc này đi theo Ken, còn mẹ một mình trong phòng mổ.

No comments: