11h 05 phút, tiếng chuông điện thoại reo, Ba ken nhìn vào điện thoại, thầy xuất hiện dòng chữ " Ma Ma". Ba ken giật mình, Ba ken đoán là có tin vui, nhưng lúc đó Ba run lắm. Sau khi Ba ken nghe Chú Phú nói về việc mẹ ken đã sinh Ken, ba Ken mừng lắm, nhưng trên khuôn mặt của Ba hình như hiện rõ những nét lo lắng và bồn chồn. Ba ken cứ đi qua, đi lại trong phòng làm việc, làm nhân viên trong phòng của Ba cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có lẽ đây là lần đầu tiên Ba Ken như thế đấy.
Tiếng chuông báo hiệu tới giờ dùng cơm trưa, Ba vẫn cầm điện thoại trên tay chờ cuộc gọi của chú Phú, chờ mãi vẫn không thấy. Ba bỏ cả giờ ăn cơm trưa, chạy xuống đường, quên rằng trời đang mưa rất lớn và cuối cùng ba Ken cũng mua được 1 cái thẻ điện thoại trả trước để gọi sang cho mẹ và bà nội ken. Ba gọi điện gặp chú Phú và cũng biết tin "mẹ tròn con vuông". Lúc đó, ba Ken mới thở phào nhẹ nhõm và mới gọi điện báo cho ông nội và ông ngoại biết.
Mỗi giây phút ấy, ba Ken hạnh phúc lắm. Ba không giám nhảy lên để chia sẽ với mọi người ở công ty, nhưng nhìn trên khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy ai cũng có thể cảm nhận được ba Ken hạnh phúc biết dường nào. Chuông điện thoại lại reo, chữ "ma ma", lại hiện lên, thế là sự hồi họp lại đến, cuối cùng ba ken cũng thở phào nhẹ nhõm, vì người gọi chính là mẹ ken. Ba cảm nhận được giọng nói yếu ớt của mẹ, và cảm nhận được sự hạnh phúc của mẹ ken qua giọng nói. Ba ken lúc đấy, cũng không nói chuyện được nhiều với mẹ, vì ba ken cũng muốn mẹ nghỉ ngơi một chút, nhưng ba Ken biết mẹ Ken Khỏe lại là mừng lắm lắm rồi.
Nhưng không lâu sau đó, nhìn gương mặt ba Ken có vẻ buồn đi, có lẽ ba Ken cũng tự trách chính mình, ngày sinh ra Ken mà ba Ken không có bên mẹ và ken. Ba khổ tâm lắm hay sao đấy, khuôn mặt và đôi mắt ẩn chứa một niềm vui không trọn vẹn. Chưa hết giờ làm việc, ba Ken đã vội bỏ máy tính vào cặp và về nhà. Trên đường đi ba vẫn chưa hết cái suy nghĩ tự trách mình, sao không ở bên mẹ trong giờ phút ấy. Ccó lúc ba Ken còn tưởng tượng giá như tối nay có thể bay sang Úc để thăm hai mẹ con ken. Những dòng suy tư đã qua, Ba ken quyết định gọi nói chuyện với mẹ Ken, nhưng điện thoại của mẹ Ken lại gọi không được, thế là ba Ken gọi lại cho Bà nội, kết quả bà Nội đã về nhà rồi, chỉ hỏi thăm mẹ ken qua bà nội thôi.
Về đến nhà, việc đầu tiên là lên mạng nói bà nội gửi hình cho Ba ken xem. Lúc đầu việc kết nối có một số trục trặc, và bà nội chạy sang nhờ chú Indo (ở kế bên) để làm giúp. Công nhận bà nội cũng lanh lẹ thật. Rồi chú Phú cũng về tới nhà, và chú ấy gửi thêm nhiều hình của cả gia đình nhỏ ở Úc sang cho ba. Ba không nói ra, nhưng có lẽ hạnh phúc ấy với ba ken là lớn lắm. Và sau một buổi tối hình Ken cũng đã có trên blog do chính tay ba Ken post lên đấy.
Tiếng chuông báo hiệu tới giờ dùng cơm trưa, Ba vẫn cầm điện thoại trên tay chờ cuộc gọi của chú Phú, chờ mãi vẫn không thấy. Ba bỏ cả giờ ăn cơm trưa, chạy xuống đường, quên rằng trời đang mưa rất lớn và cuối cùng ba Ken cũng mua được 1 cái thẻ điện thoại trả trước để gọi sang cho mẹ và bà nội ken. Ba gọi điện gặp chú Phú và cũng biết tin "mẹ tròn con vuông". Lúc đó, ba Ken mới thở phào nhẹ nhõm và mới gọi điện báo cho ông nội và ông ngoại biết.
Mỗi giây phút ấy, ba Ken hạnh phúc lắm. Ba không giám nhảy lên để chia sẽ với mọi người ở công ty, nhưng nhìn trên khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy ai cũng có thể cảm nhận được ba Ken hạnh phúc biết dường nào. Chuông điện thoại lại reo, chữ "ma ma", lại hiện lên, thế là sự hồi họp lại đến, cuối cùng ba ken cũng thở phào nhẹ nhõm, vì người gọi chính là mẹ ken. Ba cảm nhận được giọng nói yếu ớt của mẹ, và cảm nhận được sự hạnh phúc của mẹ ken qua giọng nói. Ba ken lúc đấy, cũng không nói chuyện được nhiều với mẹ, vì ba ken cũng muốn mẹ nghỉ ngơi một chút, nhưng ba Ken biết mẹ Ken Khỏe lại là mừng lắm lắm rồi.
Nhưng không lâu sau đó, nhìn gương mặt ba Ken có vẻ buồn đi, có lẽ ba Ken cũng tự trách chính mình, ngày sinh ra Ken mà ba Ken không có bên mẹ và ken. Ba khổ tâm lắm hay sao đấy, khuôn mặt và đôi mắt ẩn chứa một niềm vui không trọn vẹn. Chưa hết giờ làm việc, ba Ken đã vội bỏ máy tính vào cặp và về nhà. Trên đường đi ba vẫn chưa hết cái suy nghĩ tự trách mình, sao không ở bên mẹ trong giờ phút ấy. Ccó lúc ba Ken còn tưởng tượng giá như tối nay có thể bay sang Úc để thăm hai mẹ con ken. Những dòng suy tư đã qua, Ba ken quyết định gọi nói chuyện với mẹ Ken, nhưng điện thoại của mẹ Ken lại gọi không được, thế là ba Ken gọi lại cho Bà nội, kết quả bà Nội đã về nhà rồi, chỉ hỏi thăm mẹ ken qua bà nội thôi.
Về đến nhà, việc đầu tiên là lên mạng nói bà nội gửi hình cho Ba ken xem. Lúc đầu việc kết nối có một số trục trặc, và bà nội chạy sang nhờ chú Indo (ở kế bên) để làm giúp. Công nhận bà nội cũng lanh lẹ thật. Rồi chú Phú cũng về tới nhà, và chú ấy gửi thêm nhiều hình của cả gia đình nhỏ ở Úc sang cho ba. Ba không nói ra, nhưng có lẽ hạnh phúc ấy với ba ken là lớn lắm. Và sau một buổi tối hình Ken cũng đã có trên blog do chính tay ba Ken post lên đấy.
No comments:
Post a Comment