31 Dec 2008

The Spring Festival

Tháng 10 năm 2008, mẹ dẫn bà nội và Ken đi chơi Spring Festival. Nó được tổ chức ngay gần nhà, nên đi bộ khoảng 15 phút là tới. Bà nội có vẻ háo hức lắm, vì bà nội thích hoa mà. Ngày đó trùng với ngày đám giỗ của bà cố nội Ken ở Bình Định nữa chứ, nên cả nhà tranh thủ đi nhanh để về tham dự đám giỗ trực tuyến nữa. Festival chẳng có gì nhiều, mà có thì Ken cũng không biết vì...Ken ngủ rất say
Chụp hình với bà nội, Ken vẫn ngủ

Chụp với cả mẹ và bà nội, Ken cũng đâu có thức dậy
Lát sau, Ken đói nên không ngủ nữa. Mẹ phải tìm chỗ khuất ngồi cho Ken bú. Xong rồi Ken...hớn hở thế này đây.
Về nhà, mẹ và Ken mệt quá nên ngủ say sưa. Còn bà nội thì nói chuyện cả buổi với bà con cô bác dự đám giỗ ở nhà. Thật là một ngày đáng nhớ

CHÀO NĂM 2009

27 Dec 2008

Ken đi thăm Melbourne

Trước khi về VN, mẹ dẫn Ken và bà nội đi chơi lòng vòng Melbourne, vì từ khi bà nội sang, mẹ chưa có dịp nào để dẫn bà đi chơi cả. Lúc đó mẹ đang mang thai Ken, đi lại khó khăn. Hơn nữa, thời tiết đang rất lạnh, bà nội lại bị viêm xoang nên không tiện đi ra ngoài. Lần này đi còn có ý nghĩa quan trọng, là mẹ muốn ghi dấu những nơi quan trọng, để sau này xem hình, Ken còn có thể...tưởng tượng được nơi mình sinh ra như thế nào. Điểm đến đầu tiên là bệnh viện "The Royal Women's Hospital", nơi Ken cất tiếng khóc chào đời. Lúc này thì Ken đang say giấc nồng...


Nằm gần ngay bệnh viện là trường mẹ Ken học, The University of Melbourne. Những ngày mang thai Ken, mẹ vẫn đi bộ nửa tiếng để đến trường. Chỉ trước khi sinh Ken có 2 ngày, mẹ vẫn lúc lắc "vác" cái bụng to tướng lên trường gặp Thầy hướng dẫn. Góc đường trong hình bên dưới, mẹ Ken đi qua không biết bao nhiêu lần nữa...


Còn đây là tòa nhà với cái đồng hồ nổi tiếng, có thể xem là biểu tượng của trường Melbourne. Cũng may khi tới đây, Ken thức dậy rồi nên mẹ mới chụp được tấm hình này.

Khoa mẹ của Ken học là Engineering, đây nè
Còn nhiều nơi trong trường nữa mẹ Ken rất muốn ghi lại, nhưng Ken còn quá nhỏ, không thể đi nhiều được dưới cái nắng nóng mùa hè của Melbourne, nên cả nhà vội đi Melbourne Musium, cũng gần trường mẹ Ken học. Trên đường đi, ghé công viên nghỉ mệt đã.
Vào viện bảo tàng thật là mát mẻ, cả 3 người chơi trong đó khá lâu. Ken thì cứ được mẹ bỏ vào xe, rồi bồng ra chụp hình liên tục. Dưới đây là tấm hình chụp 2 mẹ con trước biểu tượng của nước Úc xinh đẹp.
Ken còn được mẹ dẫn đi chơi ở trung tâm của Melbourne, nhưng hôm đó trời nắng quá, lại mua nhiều đồ lỉnh kỉnh, nên mẹ chẳng chụp được tấm hình nào cho Ken hết. Mẹ tiếc lắm, nhưng vì con còn quá nhỏ, mẹ không thể dẫn đi hoài được. Hy vọng sau này lớn lên, con sẽ có dịp quay lại Melbourne, đến những nơi in dấu kỷ niệm ngày con còn bé tí, con nhé!

25 Dec 2008

Ken...ngáp

Không hiểu sao, mẹ rất thích nhìn Ken...ngáp. Cái miệng Ken lúc đó há to, tròn, nhìn xinh xinh thật đáng yêu. Mẹ canh mãi cũng chụp được những khoảnh khắc con ngáp ngay khi vừa chào đời trong bệnh viện.

Hình 1: Ken vừa được 1 ngày tuổi, đang nằm ngủ trong nôi của bệnh viện
Hình 2, 3 và 4: Ken lúc khoảng 2 tháng tuổi


Hình 5: Trước khi về VN, mẹ dẫn Ken đến thăm lại bệnh viện nơi Ken chào đời. Đây là chiếc ghế mẹ ngồi khi đau bụng, chờ để làm thủ tục nhập viện.

Còn đây là tấm hình đầu tiên chụp con ngáp mà không...nhắm mắt.

Đầy tháng Ken

Ngày 16 tháng 9 năm 2008, bà nội và mẹ làm lễ cúng đầy tháng cho Ken. Vì tính theo lịch âm, nên đầy tháng được tổ chức ngày 16 chứ không phải ngày 18. Trước đó 1 ngày, chú Phú, cô Van Anh đã đến dẫn bà nội đi chợ, mua những đồ cần thiết cho tiệc đầy tháng này. Từ sáng sớm hôm đó, bà nội đã phải dậy, làm mọi thứ 1 mình. Mặc dù nấu cũng đơn giản nhưng cũng mất khá nhiều thời gian, gồm có chè, xôi, trái cây, thịt gà và cháo. À, có thêm bia và nước ngọt nữa. Ban đầu tính cúng trong phòng khách cho lịch sự, nhưng sau cúng luôn trong phòng mà 3 bà cháu ở, vì nghĩ mình ở đâu thì cúng đó, chứ phòng khách thì lâu lâu mới vào đó ngồi chơi thôi.


Bà nội thắp nhang cúng lúc khoảng 7g sáng, bà khấn rằng mong cho Ken qua tháng không còn khóc đêm, quậy bà và mẹ nữa; mong cho Ken ngoan, lớn nhanh nữa.

Mẹ cũng bồng Ken, thắp nhang cúng nữa. Không nhớ rõ mẹ đã cầu khấn những gì, vì nhiều quá. Nhưng quan trọng cũng là mong cho Ken ngoan hơn (vì khoảng thời gian đó Ken còn quậy, nhất là ban đêm nên nhìn bà nội và mẹ ai cũng...xơ xác hết), chóng lớn, khỏe mạnh,...

Cúng xong rồi thì để thức ăn đó, đợi đến chiều mới ăn vì lúc đó, khách mời thân thiết của mẹ và bà nội mới tới được. Cũng chẳng có ai khác, ngoài cô Vân Anh

...và chú Phú. Còn vợ chồng chú Indonesia thì không chịu chụp hình chung (chắc do sợ gì đó, Ken đoán thế thôi).


Bà nội hôm đó cũng vui lắm, bà cắt bông ngoài vười, cắm tặng Ken 1 bình hoa thật đẹp. Ăn tiệc, bà còn uống hết 1 lon bia nữa chứ. Bà nói, ngày vui của cháu nội, bà phải uống say mới được, để tối ngủ ngon, Ken không quậy được nữa, hihi.

Mẹ cũng vui, mặc dù trông rất mệt mỏi do thiếu ngủ vì ...Ken lúc này chưa ngoan lắm, nhất là vào ban đêm. Mẹ nói, điều mẹ mong nhất lúc đó, là mong Ken không thức đêm nhiều nữa, vì mẹ nghe đâu đó là ra tháng, bé sẽ ngoan hơn. Vậy mà, cũng phải gần 1 tháng sau lễ đầy tháng này, Ken mới chịu..."tha" cho bà nội và mẹ đấy.

Cũng trong ngày đầy tháng này, mẹ dẫn Ken đến kiểm tra sức khỏe tại Child Care Community, và mẹ cũng đến gặp thầy hướng dẫn để tiếp tục làm đề tài sau 1 thời gian nghỉ để sinh Ken đấy.

24 Dec 2008

Ken chào đời - Phần 3

Lúc ca mổ kết thúc, mẹ được đưa ra ngoài, đến phòng hồi sức để họ theo dõi sức khỏe. Cứ cách 5 phút, mẹ lại được đo huyết áp (máy đo tự động), rồi y tá đo thân nhiệt, kiểm tra vết mổ, nói chuyện...tâm lý,...Nằm đó khoảng nửa tiếng thì mẹ được cho về phòng. Mẹ nôn lắm, muốn được về phòng xem Ken thế nào, vì lúc nãy chỉ được nhìn thoáng qua thôi. Ken và mọi người lúc này vẫn phải ngồi trong phòng đợi, vì chờ mẹ đến họ mới cho vào phòng. Lúc này, có chú Phú, cô Vân Anh nữa. Nghe kể lại là Ken được cho nằm trong lồng kính để giữ ấm.
Mẹ nằm giường số 25. Phòng chỉ có 2 giường, nhưng được ngăn cách biệt, rất sạch sẽ, thoáng mát, có cả toilet riêng rất thoải mái và rộng. Về phòng, mẹ mới bắt đầu thấm mệt, chỉ muốn ngủ mà thôi. Mọi người được ở lại đến 8 giờ tối là phải về theo quy định của bệnh viện. Lúc này chỉ còn lại 2 mẹ con thôi.

Vì sinh mổ, mẹ chưa có ngay sữa cho con bú nên con khóc rất nhiều. Lúc này con cũng nằm trong lồng kính, mẹ lại chẳng đi lại được chỉ nằm 1 chỗ nên chỉ biết bấm nút kêu y tá mà thôi. Đúng là "lương y như từ mẫu", họ rất nhiệt tình, chăm sóc như chính người thân của họ, lại còn nói chuyện, tư vấn tâm lý cho mình cảm thấy thoải mái nữa. Lúc con khóc, họ còn giữ giùm để cho mẹ có giấc ngủ sâu sau ca mổ nữa. Nói chung mẹ cảm thấy rất an tâm với dịch vụ y tế như vậy. Lúc này bụng mẹ đói meo vì cả ngày chẳng được ăn gì, nhưng cũng phải chịu vì vừa mổ xong, phải chờ đến sáng mới được ăn. Bệnh viện cung cấp thức ăn luôn, có rất nhiều món cho mình chọn, họ mang đến tận giường. Nói chung là đầy đủ dinh dưỡng. Lúc nào đói thì cũng có thể yêu cầu họ cho thêm, và được phục vụ rất tận tình. Bà nội cứ đến giờ lại vào chơi, bồng Ken, hết giờ lại về nhà.

4 ngày sau, lẽ ra là được xuất viện, nhưng BS kiểm tra thấy vết mổ bị thâm nên giữ lại để kiểm tra cho chắc chắn có bị nhiễm trùng hay không. Mẹ nghe mà lo lắm, nhưng không dám nói ra vì sợ bà nội lại lo hơn (may là bà nội không hiểu tiếng nên dễ dàng giấu được). Họ cho đi siêu âm, và rất may là không sao. Sáng thứ 6 ngày 22 tháng 8, mẹ con mình được ra viện. Hôm đó gió mạnh và rất lạnh. Về nhà thì cảm thấy rất thoải mái, nhưng do ở trọ tạm trong thời gian học nên cũng thiếu nhiều thứ, chứ không đầy đủ như ở nhà. Nhưng dù sao cũng thoải mái hơn ở trong bệnh viện, vì không bị ai làm phiền hết. Bà Nội cũng vui hơn vì có Ken để chăm sóc, bà lại bận rộn nhiều hơn chứ không buồn vì rảnh rỗi như trước nữa.

Bà Nội

Từ trước khi Ken được sinh ra, bà nội là người thân duy nhất ở bên cạnh mẹ và Ken, bởi vì mẹ Ken đang học xa nhà, nên gia đình chỉ có thể sắp xếp được cho bà nội sang với mẹ và Ken thôi. Ba Ken thì bận quá nhiều công việc, nhiều lúc Ba cũng đắn đo suy nghĩ giữa "đi và ở". Đi thì được ở gần mẹ và Ken, cả nhà được bên nhau. Ở thì có thể phát triển công việc vốn đang rất triển vọng. Cuối cùng thì bà nội sang với 2 mẹ con. Khi bà nội sang, Ken chưa ra đời. Thời tiết Melbourne lúc đó rất lạnh, đang giữa mùa đông. Bà nội bị viêm xoang, lại chưa bao giờ sống trong thời tiết lạnh như thế, ban đầu bà nội bị sốc thật sự. Cũng là lần đầu tiên bà nội xa nhà lâu thế, lại không biết tiếng Anh, không giao tiếp được với ai, để thích nghi được với cuộc sống mới đối với bà nội quả là khó khăn. Khi Ken chưa được sinh ra, có nhiều thời gian rảnh, bà nội chẳng chịu ngồi yên. Bà phát quang mảnh đất nhỏ sau nhà vốn bị cỏ phủ đầy, vừa cho đỡ lạnh, vừa khỏi thấy buồn và nhớ nhà. Vậy mà, bà gieo cải, ngò,...cũng đủ cho 2 mẹ con dùng trong hơn 1 tháng đấy.




Ngày Ken chào đời, bà nội có mặt ngay trong phòng mổ. Bà thấy Ken khóc mà tay chân run rẩy, không cầm nổi máy hình để chụp phải nhờ chú BS chụp giùm. Nhờ vậy mà bây giờ mới có mấy tấm hình quý như thế này đấy. Lúc mới được sinh ra, Ken giống bà nội như đúc, mẹ Ken nói thế.

Trước khi về VN, cả nhà cùng đến thăm lại bệnh viện nơi Ken sinh ra. Lúc này Ken đã được gần 3 tháng rồi.



Suốt 8 tiếng trong hành trình bay về VN, Bà nội bồng Ken, vì mẹ bị say, mệt quá rồi. Ken ngoan lắm, ngủ, bú rồi chơi. Ai trên chuyến bay cũng khen Ken như thế. Bà nội đã theo sát Ken như thế đấy. Về VN, bà nội mừng lắm, gặp ông nội, Ba Ken, cả gia đình mà, nhất là có thêm Ken cùng về nữa. Bà luôn miệng bảo Ken là "vàng, kim cương" của bà đấy.

18 Oct 2008

Viết cho con ngày con tròn 2 tháng tuổi

Hôm nay Ken tròn 2 tháng tuổi. Mẹ dành hẳn 1 bài viết này cho con. Từ ngày con chào đời, mẹ ít viết blog lắm, đơn giản vì mẹ chẳng còn chút thời gian rảnh nào. Hơn nữa, mẹ luôn cảm thấy mệt khi ngồi trước máy tính lâu. Nhưng hôm nay thì khác, mẹ sẽ viết cho con trai của mẹ tròn 2 tháng tuổi.

Ken của mẹ đã thay đổi rất nhiều kể từ khi sinh ra. Con sinh thiếu tháng, nhỏ xíu, lại hay quấy khóc ban đêm nữa nên bà nội và mẹ, 2 người duy nhất có ở đây để chăm con, rất vất vả. Chỉ trong vòng 2 tuần sau khi sinh, mẹ đã xơ xác, sụt kg nghiêm trọng đến mức mẹ không còn nhận ra mình nữa. Mẹ hiểu được rằng, nuôi con nhỏ khó khăn đến nhường nào. Đôi lúc mẹ mệt mỏi đến tột cùng, người chẳng còn chút sức lực nhưng nhìn con, mẹ thầm nhủ là phải cố gắng, cố gắng. Và rồi, bây giờ đã 2 tháng trôi qua, mẹ thấy mình thật hạnh phúc vì có con, con trai à.

Con bây giờ đã biết hóng chuyện, ê a suốt. Thức dậy mà không có ai nói chuyện là con khóc liền. Nhìn con lúc đó thật thích. Giá mà có ba con ở đây nữa. Ba con thiệt thòi không đựơc chứng kiến những khoảnh khắc đó của gia đình mình, không được chứng kiến sự thay đổi từng ngày, sự lớn lên từng ngày trong gian đọan này của con. Nhưng không sao, cũng chỉ vài tháng thôi mà, rồi gia đình mình sẽ lại bên nhau đúng không con.

Khoảng 1 tháng rưỡi đầu, đêm nào mẹ cũng không thể nào ngủ được quá vài tiếng. Sáng ra, người mệt mỏi chẳng muốn dậy. Bà nội cũng phải thức chăm con giúp cho mẹ được ngủ, vì bà có tuổi rồi nên ít ngủ. Vì thế mà bà nội cũng sụt hơn 10kg trong vòng chưa đầy 2 tháng đấy. Rất may là con vẫn lên kg đều, ngày càng lớn, đẹp và...quan trọng là ngoan hơn. Bây giờ con trai ngủ ngon ban đêm, chỉ thức dậy khi đói và đôi lúc nói chuyện 1-2 tiếng mới chịu ngủ tiếp. Mẹ cũng không phải học nữa nên thấy mọi việc cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Mẹ đang mong lắm ngày ba con làm xong visa, rồi sang đây, cả nhà mình đi chơi, lưu lại những khoảnh khắc hiếm có trên đất Úc trước khi về nước. Đó chính là hạnh phúc mà gia đình mình có được, sau cũng nhiều sự cố xảy ra. Mong là ba con sớm làm xong visa.

Đôi lúc, mẹ cũng muốn chia sẻ niềm vui được làm mẹ, có con với mọi người. Nhưng có lẽ mẹ sẽ đợi thêm 1 thời gian nữa, khi mọi chuyện đã giải quyết xong hết. Còn bây giờ, vẫn còn 1 số thủ tục phải hoàn thành nữa. Nhưng đó chẳng phải là chuyện gì to tát lắm. Con của mẹ ngoan, khỏe mạnh là điều làm mẹ quan tâm nhất. Giờ mẹ chỉ muốn ngày nào cũng chơi đùa với con, chăm sóc con thôi. Con nhớ ngoan nhé. Yêu con trai của mẹ nhiều lắm lắm!

21 Sept 2008

Ken có xe rồi

Chà chà, hôm nay Ken thấy vui quá, vì mẹ ken đã mua cho Ken cái xe rồi. Trưa này Ken nằm trên đó ngủ một giấc ngon lành luôn. Mấy hôm nay, ken cũng không hiểu sao nữa, cảm thấy trong người khó chịu một tý, nên ken cứ khóc hoài và ít ngủ nữa, làm cho bà nội và mẹ khổ sở vì Ken luôn. Bà ơi, Mẹ ơi cho Ken xin lỗi nhé, con sẽ cố gắng không khóc nữa và chăm ngoan để cho bà và mẹ không khổ vì con nữa. Con yêu cả gia đình nhỏ mình lắm.




17 Sept 2008

Đầy tháng Ken

Đầy tháng Ken rồi đấy, lẽ ra là ngày 18, nhưng ông nội bảo là con trai thì cúng trước hai ngày. Ken cũng không biết tại sao nữa, để khi nào lớn lên, Ken thử hỏi ông nội tại sao lại thế nhỉ. Ngày đầy tháng Ken, ba ken cũng lại đi công tác ở Hà Nội. Ken đang nằm và suy nghỉ, nếu Ken mà ở Vệt Nam thì ba Ken có phải đi không nhỉ? Hi hi, đúng là một câu hỏi khó cho Ba nhỉ! vì ba Ken đi công tác lần này, là để đàm phán giá về hợp đồng thiết kế với Huawei mà, nếu không đi thì lại ảnh hưởng đến công việc, mà đi thì chắc chắn một điều là mẹ và Ken cũng sẽ buồn lắm và còn cảm thấy thiếu thốn nữa là khác. Và chắc chắn một điều là ông bà Nội Ngoại sẽ trách Ba ken nếu ba ken đi công tác vào ngày đấy. Ôi thôi, cuộc sống phức tạp quá, hạnh phúc gia đình thật sự không đơn giản một chút nào ba mẹ nhỉ! Con cũng luôn mong ba mẹ có thể hiểu và thông cảm, đặt biệt là sự hi sinh cái riêng và cái tôi của mình, để hướng tới gia đình nhỏ của mình ba mẹ nhé. Theo con, Ba mẹ cũng không qua chú tấm vào những ngày đặc biệt, mà quan trọng là những giây phút gia đình mình ở bên nhau, ba mẹ nên dành tình cảm cho nhau thật nhiều, và chính điều đó sẽ là niềm vui và hạnh phúc của gia đình ba mẹ nhỉ. Ah, có điều nay Ba ken cũng quan tâm hơn một tý nè, Ba không nên qua đam mê vào công việc mà không chăm sóc gia đình nhỏ của mình Ba nhé. Ken thương ba và mẹ nhiều nhiều lắm.




14 Sept 2008

Tết Trung Thu


Tiếng chuông điện thoại kêu tít tít từ máy của mẹ Oanh. Ken tò mò và đọc thử ai nhắn cho mẹ vậy nhỉ, thì ra là ba nhắn cho mẹ " Trung thu này anh không ở bên em và con để cả gia đình ta đón trung thu được nhỉ, nơi phương trời xa, anh chúc hai mẹ con em một cái tết trung thu thật vui vẻ và thật nhiều hạnh phúc".Tít tít một dòng tin nhắn nữa " Hôm nay, là ngày lễ tình nhân của anh và em và cũng là ngày lễ tình nhân đầu tiên mà anh và em có cu Ken, chúc em một ngày lễ tình nhân thật nhiều niềm vui và hạnh phúc".Tít tít, ui sao lại nhiều tin nhắn của ba thế nhỉ, đọc tiếp xem nào " Em nhắn nhủ với Ken là Trung thu năm tới, Ba Ken sẽ tự tay làm lồng đèn cho Ken chơi trung thu nhé. Ken chăm ngoan, đừng khóc vào ban đêm nữa. Ken cố gắng không khóc đêm, thì mẹ và bà Nội mới có nhiều sức khỏe chăm sóc Ken được". Ôi chao! đọc những dòng tin nhắn của ba, Ken cảm thấy có lỗi với mẹ và bà nội quá, vì tối qua Ken lại quậy suốt đêm không cho mẹ ngủ. Ken hư quá, hư quá. Ken tự hứa với mình sẽ không hư như thế nữa đâu. Bà ơi, mẹ ơi! đừng buồn Ken nhé, con yêu nội và mẹ nhiều nhiều lắm.
Tết trung thu này, Ken chúc ba mẹ và ông bà nội ngoại luôn luôn khỏe mạnh và thật là nhiều niềm vui. Đặc biệt năm sau cả nhà mình xum họp để đón tết trung thu, và Ken sẽ được tặng thật là nhiều quà, cả nhà mình cùng ngắm chị Hằng ba mẹ nhỉ. Nghĩ tới đó thôi, Ken cảm thấy hạnh phúc và vui sướng lắm.

10 Sept 2008

Bà Nội, Mẹ và Ken do Ba Ba làm nhiếp ảnh gia

Chà chà, mấy tấm hình này không rõ như máy ảnh của mẹ chụp, những đây là những tấm ảnh thật ý nghĩa do chính nhiếp ảnh gia Ba Ba chụp cho Ken, bà nội và Mẹ. Mời các bạn và các anh chị, cô chú, bác xem những bức ảnh này nhé. Chúc tất cả mọi người luôn luôn vui vẽ và hạnh phúc.
Àh, chắc mọi người sẽ thắc mắc tại sao Ba Ba của Ken và Ken ở xa nhau như vậy mà chụp được đúng không? hi hi, cái này thì bí mật, chỉ có gia đình của Ken biết thôi. Nếu ai đón đúng thì Ken sẽ có qùa tặng đấy. Mới các bạn đón trong vòng 7 nốt nhạc.





Hình Ken ngày 9 nè






2 Sept 2008

Mình lại tăng cân rồi.

Hôm nay vui qua, Ken đi khám Bác Sỹ, họ bảo với bà nội và mẹ Ken là Ken đã tăng lên đến 400 gram rồi đấy. Vậy là một tín hiệu vui cho sức khỏe và sự phát triển của Ken. Chà chà, có chuyện này Ken cũng thấy có lỗi với mẹ và bà nội quá, vì tối qua Ken cũng thức tới 4h sáng luôn, làm cho bà Nội và Mẹ mệt luôn. Ken ơi, đứng khóc vào ban đêm nữa nhé. Ken biết, Ken mà như thế thì Pa pa, ông nội, bà nội và mẹ lo lắm. Cả nhà an tâm nhé, con sẽ cố gắng.

1 Sept 2008

Ken lại Khóc, không cho mẹ và bà Nội ngủ.

Lo lắng quá, hai hôm nay ken lại khóc không cho bà nội và Mẹ ngủ. Mẹ ơi, Ken hư qua phải không mẹ. Mẹ và nội đừng buồn Ken nha. Các bạn con bảo, trong tháng bạn con đứa nào cũng khóc cả, con cũng sẽ cố gắng không khóc nữa để cho mẹ và bà Nội ngủ cho có nhiều sức khỏe. Lúc còn khóc và đòi mẹ và bà nội bồng con, con mới chịu, con cũng thấy áy náy lắm, nhưng con không hiểu sao con lại như thế nữa. Hôm nay, được ông nội bảo mẹ và bà nội mua 7 con ve sầu ( thuyền thoái) và 5 phân bạc hà, sau đó về nhà chưng cho Ken uống thì Ken sẽ không khóc vào buổi tối nữa. Hi vọng là ở Úc có tiệm thuốc bắc để mua hai loại này về chưng cho Ken uống.

27 Aug 2008

Mẹ ơi, Bà nội ơi Cố lên.


Chà chà, hôm nay và hôm qua bụng ken bị đầy hơi, nên không post được cái hình nào lên cả, các bạn và gia đình đừng buồn ken nhé. Ken làm cho bà nội và mẹ lo lắng lắm vì Ken bú vào là bị ọc sữa ra ngay. Làm Ken cứ nằm và suy nghĩ làm thế nào cho hết đầy hơi ( suy nghĩ mà trán Ken nhăn luôn rồi đó, vậy là có gen giống Ba ken rồi - bà nội nói thế). Cứ suy nghĩ mãi không biết làm thế nào cho chóng khỏi cái chứng bệnh đầy hơi nè. ôi da, bà nội và mẹ đã nghĩ ra cách rồi kìa, để xem mẹ và bà làm gì mình nhỉ. Ah, thì ra là bà và mẹ thoa dầu cho mình, vậy mà nay giờ Ken nghĩ không ra nhỉ, chắc là do ken chưa có kinh nghiệm, mai mốt có em bé nhất định truyền kinh nghiệm này lại cho mẹ mới được. Ui cha, khỏe lại rồi, thấy cái bụng nhẹ đi nhiều, lại thấy đói bụng rồi, tìm mẹ để kiếm cái gì lót dạ cái đã. Hi Hi.
Nhiều lúc, Ken nằm suy nghĩ, giá như có Pa Pa Ken ở đây thì hay qua nhỉ, Ken sẽ nhõng nhẽo với Pa Pa nè, và cả nhà cùng nói chuyện vui vẻ, chứ ở đây mẹ và bà ít nói quá. Ken để ý và phát hiện ra rằng, hình như mẹ chỉ thích nói chuyện với Pa Pa thôi thì phải, mà có chuyện gì cũng kể cho Pa Pa Ken nghe cả. Ba me đừng tưởng Ken không biết nha, Ken phát hiện ra là Pa Pa và Ma Ma rất thích trò chuyện với nhau đấy, khi nào cả nhà mình sum họp Pa Pa và Ma Ma nói chuyện cùng với con cho vui nhé. Con thích lắm rồi cả nhà mình sum họp bên nhau đấy. Ah, mà công nhận ba Ken luôn nha, như một chiếc cầu nối cho cả gia đình vậy, giúp gia đình mình có thể hiểu nhau nhiều hơn như giữa bà nội và mẹ, ông nội, ông ngoại, bà ngoại .....Con thương và nhớ Pa Pa lắm đấy. Khi về Việt Nam, Ba và con thường chuyện trò với nhau Pa pa nhé! và Pa Pa dạy con cách làm cầu nối để gắn bó các thanh viên trong gia đình nữa nè!
Ah, Ken còn nghĩ một việc nữa, làm thế nào để mình chóng lớn, để phụ giúp Bà nội và mẹ, chứ thấy bà nội và mẹ vất vả quá. Ken hứa sẽ chăm ngoan, không làm bà nội và mẹ buồn, và quan trọng là để mẹ Ken còn hoàn thành xong cái luận văn nữa. Mẹ ơi, cố lên mẹ nhé, con yêu mẹ lắm đấy. Mẹ về Việt Nam vừa có Ken và có cái bằng master of science là một thành công lớn ngoài sức tưởng tượng của bạn bè và người thân luôn đấy. Mẹ ới, cố lên, cố lên, con luôn luôn ở bên mẹ. Bà nội cũng cố lên, cố lên còn vài tháng nữa là được về với ông nội rồi, ông nội cũng nhớ bà nhiều lắm ( ông nội nói nhỏ cho con nghe đấy, bà đừng nói với ông nội là con nói nha). Thương bà nội nhiều nhiều lắm.



25 Aug 2008

Phim Ken tắm nắng



Ken tắm nắng buổi sáng nè.





Ken chào đời - Phần 2

Khoảng gần 9g sáng, bà nội, mẹ Ken và chú Phú bắt đầu làm thủ tục nhập viện. Mẹ Ken thì đã quen rồi vì đi khám thai định kỳ nhiều lần, còn bà nội và chú Phú chỉ việc đi theo thôi. Làm thủ tục Admission tại Emergency cũng nhanh gọn, chỉ cần xuất trình cái "Outpatient Record" của BV cấp, ký vào tờ giấy để sau này bảo hiểm thanh toán viện phí là xong. Nhưng các y tá ở đây bảo vào phòng để họ kiểm tra xem đã chắc chắn có dấu hiệu sắp sinh hay chưa, chú Phú được họ bảo đi theo, vì họ tưởng chú Phú là...Ba của Ken, nhưng mẹ bảo chú ấy cứ chờ ở ngoài. Một mình mẹ nằm trong phòng kiểm tra, các y tá nghe tim thai, sờ nắn vào bụng xem con đã quay đầu hay chưa, rồi quyết định cho mẹ nhập viện chờ sinh.

Khoảng 15 phút sau, xe đẩy được đưa đến. Mẹ nói mẹ tự đi được, nhưng họ không chịu, bảo ngồi vào để họ đẩy đi. "Birth Centre" nằm ờ tầng 3, mẹ Ken được đưa vào 1 phòng sinh, nằm chờ ở đó khoảng 1 tiếng, lâu lâu lại có Midwife vào hỏi xem đau ra sao, cơn đau kéo dài bao lâu,..và bảo chờ BS đến. Điều mà mẹ quan tâm lúc này nhất, là Ken đã quay đầu hay chưa. Có 2 Midwife kiểm tra, 1 người thì nói chưa, người kia lại khẳng định là quay đầu rồi làm mẹ chẳng biết tin ai. Họ lấy máy vào nghe tim thai, lúc nghe phía bụng dưới rất rõ, còn phía trên lại hầu như chẳng nghe được, làm mẹ mừng thầm, nghĩ là con đã quay đầu rồi. Bà nội thì khỏi nói, cười hoài vì tin là con quay đầu rồi (trước đó ở phòng làm thủ tục, bà nội căng thẳng lắm, khi nghe nói con vẫn chưa quay đầu). Mẹ thì xác định tinh thần rồi, nếu con quay đầu thì tốt, còn không thì sinh mổ, không có gì quá lo lắng hết. Lát sau BS vào, sơ nắn cái bụng rồi...không nói gì hết. Mẹ hỏi thì BS bảo chờ mang máy siêu âm vào kiểm tra mới biết chính xác được. Kết quả siêu âm là...con vẫn chưa quay đầu. Bà nội lại tỏ ra lo lắng, lúc đó có chú Phú trấn an, chứ còn mẹ thì đau bụng lắm rồi, cứ nằm xuýt xoa thôi. Vậy là BS vào nói chuyện với mẹ tình hình là thế, và quyết định...mổ.

Các y tá lại lo công việc bên lề chuẩn bị cho ca mổ, người bảo mẹ đi thay đồ của BV, người thì tiêm thuốc, chích kim vào ven trên tay mẹ để chuyền thuốc lúc mổ, ...Các BS trong kíp mổ lần lượt có mặt, giới thiệu làm quen, hỏi han đôi chút trước khi đưa mẹ vào phòng mổ. Lúc đầu mẹ bảo BS là gây tê và gây mê luôn, vì mẹ sợ mổ lắm, muốn khi mình tỉnh dậy thì mọi thứ đã xong rồi. Nhưng BS nói gây mê cho mẹ có thể sẽ ảnh hưởng đến thai, họ khuyên nên gây tê thôi, để mẹ còn biết mọi việc diễn ra như thế nào nữa. Mẹ quyết định theo lời khuyên của BS. Rất nhanh chóng, mẹ được đưa vào phòng mổ. Bà nội Ken cũng được phép vào theo, chú Phú thì ngồi ngoài phòng đợi. Quan sát các dãy phòng trên đường vào phòng mổ, mẹ thấy cũng rất nhiều bà mẹ sinh mổ, và điều kiện máy móc thì rất hiện đại. BV này mới chỉ đi vào hoạt động từ ngày 22 tháng 6 năm nay (2008) thôi (Mọi người có thể vào trang web http://www.rwhp.com.au/Home hoặc http://www.thewomens.org.au/OurNewHospital để xem thêm nơi Ken được sinh ra nhé!). Ê kíp mổ khoảng 10 người, gồm nhóm mổ, nhóm gây tê và theo dõi diễn biến trong quá trình mổ (máy đo huyết áp tự động, cứ 5 phút đo 1 lần, máy đo nhịp tim, lâu lâu lại hỏi tình hình của mẹ Ken,...), nhóm chờ sẵn để "phục vụ" em bé khi vừa được lấy ra, nhóm phục vụ những thứ khác nữa.

BS gây tê tiê cái gì đó vào lưng, chỉ chưa đầy 2 phút sau, từ phần bụng trở xuống, mẹ chẳng còn cảm giác gì nữa, 2 cái chân nặng trịch nhấc lên chẳng nổi. BS đưa bịch đá thật lạnh thử cảm giác của mẹ để chắc chắn, rồi..ca mổ bắt đầu. Lúc này bà nội được các y tá dẫn vào, ngồi bên mẹ. Mẹ biết bà nội rất hay lo, mất bình tĩnh, nên bảo bà nội đừng nhìn họ mổ bên dưới, bà nội nói chuyện với mẹ thôi. Chẳng lâu sau, nghe tiếng Ken khóc, mẹ biết Ken đã được đưa ra ngoài, đúng 13 giờ 56 phút (giờ ở Úc), tức là 10giờ 56 phút (giờ VN). Nằm đó, mẹ nhìn thấy các y tá vệ sinh cho Ken, cân, đo, cắt rốn,...cảm giác hạnh phúc khó tả, muốn nhìn mặt con xem thế nào. Mọi người trong ca mổ đều quay sang mẹ nói "Congratulations". Bà nội thì cứ cười, chẳng hiểu họ nói gì, nhưng nhìn mặt thì biết vui lắm. Họ bảo bà nội sang đó nhìn cháu, bà nội tay cầm máy chụp hình mà run chẳng biết nên làm gì. May có BS gây tê giúp, chụp hình Ken mấy cái riêng, chụp với bà nội và cả mẹ nữa. Họ đưa Ken đến cho mẹ nhìn mặt, bồng chút rồi mang đi. Bà nội lúc này đi theo Ken, còn mẹ một mình trong phòng mổ.

24 Aug 2008

Những ngày đầu đời của Ken

Sự kiện lớn lao nhất trong gia đình Ken, đó chính là ngày Ken chào đời. Và Ken chào đời cũng rất đặt biệt so với các bạn cùng trang lứa, bỡi lẽ Ken không chào đời tại quê hương của ông bà ngoại hay nội, mà Ken lại chào đời ở một nơi rất xa, nới ấy là xứ sở của những chú chuột túi. Và ken được sinh ra tại Melbourne là thành phố lớn thứ hai của nước Úc, đứng sau thành phố Sydney.Văn hóa và nếp sống ở đây mang phong cách của châu Âu nhiều hơn. Từ giao thông như tàu điện, xe buýt đều rất thuận tiện đến thói quen của người đi tàu xe - ai cũng cầm một cuốn truyện hay sách để đọc hoặc phong cách lịch sự và hay giúp đỡ của người Úc - mỗi khi có ai đánh rơi vật gì đó xuống dưới đất đều có nhiều người nhặt giúp. ( Ken nghe mẹ Ken kể thế ). Chỉ nhìn vào cách ứng xử của những người đi đường với nhau, hay trên tàu xe không có sự lộn xộn và quá ồn ào như một số thành phố lớn ở châu Âu hiện nay, đã thấy được sự thanh bình của thành phố Melbourne. Thêm vào đó, khu phố trung tâm Melbourne lúc nào cũng đông vui nhộn nhịp song lại không quá ồn ào. Các phố cổ ở Melbourne vừa có nét giống Paris, hay London, nhưng vẫn có nét duyên dáng riêng của nó, tạo nên một Melbourne hài hòa dễ chịu. Ở Melbourne, sẽ thấy có rất nhiều điều thú vị và cảm giác thư thái bởi không gian và thiên nhiên kết hợp tạo nên một màu xanh trong lành, cùng với sự tĩnh lặng của những khu dân cư khiến ken có cảm giác như được hơi thở của cỏ cây xung quanh. Và dưới đấy là đoạn video Ken làm từ những tấm ảnh do Ba và Mẹ, bà Nội, chú Phú, Bác Sỹ tại bệnh viện chụp được, Ken chọn lọc lại và tạo thành một đoạn phim nhỏ, để làm kỷ niệm về nơi mà ken đã sinh ra.

Chào cả nhà, Ken đi ngủ.





Ken và Mẹ, bà Nội. Ken tăng 150 gram rồi