Ken được Ba Mẹ quyết định cho ở nhà cho đến khi nhà mới xây xong, nhà cũ được sửa lại xong cho phù hợp với nhà mới. Thời gian này gia đình mình cũng xảy ra khá nhiều chuyện không hay, làm Ba Mẹ lo lắng nhiều. Cũng may có bà ngoại, bà nội giúp sức chăm sóc Ken, và cả Ba Mẹ nữa, nên mọi chuyện cũng dần được giải quyết. Ken được ở nhà, sức khỏe ổn định trở lại, không còn quấy khóc ban đêm như trước nữa. Ba Mẹ thì chắc là lo lắng, stress nhiều nên cả 2 đều bị đau da dạy, phải điều trị. Ba Mẹ sụt kg thảm hại, trông ai cũng xanh xao, làm cả nhà lo lắng hết sức. Cũng may uống thuốc bắc của ông nội thì bệnh giảm hẳn.
Bà ngoại ở với Ken đã được 6 tháng, Bà nội vô chơi cũng khá lâu rồi, ngoài quê còn bận làm nhà nữa, nên Ba Mẹ lại quyết định cho Ken đi học lại. Đóng tiền, chuẩn bị mọi thứ cho Ken đi học. Được đúng 4 ngày, hồi hộp, lo lắng, vui mừng,...kết quả là cuối tuần Ken sốt, Ken ho, Ken bị đỏ mắt. Chao ôi, mệt ơi là mệt. Ba Mẹ vốn đang bệnh, lại thêm Ken như vậy nữa, không lo làm sao được. Lại quyết định cho Ken ở nhà. Lúc này bà ngoại đã về quê do gia đình có việc gấp. Bà nội phải gác hết công việc ở lại chăm Ken, chính xác là "chăm" cả nhà mình. Bạ mẹ rất muốn cho con đi học, cho bà đỡ cực, nhưng quan trọng nữa là cho con tiếp xúc với cô, với bạn, con học được nhiều thứ. Nhưng kiểu con cứ đi là bệnh, làm cho ba mẹ bệnh theo kiểu này chắc là không ổn rồi. Thôi thì cho con ở nhà, để con lớn thêm chút nữa rồi cho con đi học vậy.
No comments:
Post a Comment