Gần 3 tháng tuổi, Ken cùng bà nội và mẹ về Việt Nam. Từ sáng sớm ngày 15-11, bà nội và mẹ đã dậy, kiểm tra lại hành lý và chuẩn bị lên đường. Hành lý nhiều và nặng, cả bà nội và mẹ đều không mang nặng được nên phải nhờ đến vợ chồng chú Ockie và cả cô Winnea sống ở tầng dưới nữa mới mang hết ra taxi. Hôm đó trời hơi lạnh, Melbourne buồn. Không biết bà nội nghĩ gì nữa? chắc là đang mừng vì được trở về nhà sau nhiều tháng mong nhớ. Còn mẹ, cảm xúc lẫn lộn. Chỉ đến khi xe chạy trên đường ra sân bay, mẹ mới biết rằng mình đang xa dần Melbourne, xa dần nước Úc. Con đường Flemington quen thuộc hàng ngày mẹ vẫn theo đó đến trường; từng chiếc Tram số 55, 57 và 59 chạy qua; ...tất cả đều bị bỏ lại đằng sau. Bồng Ken trên tay, mẹ biết đây chính là thành quả lớn nhất mà mẹ mang về VN. Ken cũng nhìn xung quanh, chắc chắn con chưa biết gì, chưa cảm nhận được gì.
Đến sân bay Tullamaria khá sớm, nhưng đã có rất đông người đứng xếp hàng dài chờ làm thủ tục. Mẹ và bà nội loay hoay với 2 xe hành lý và 1 xe đẩy của Ken, một mình mẹ phải đẩy 2 xe mới có thể đi được. Lúc này Ken đang say giấc, mặc cho xung quanh ồn ào náo nhiệt. Nhích từng chút một, phải 1 tiếng sau mới đến được nơi làm thủ tục. Cũng may nhờ có 1 chị người VN đẩy xe giúp khi thấy mẹ vất vả với 2 chiếc xe đầy hành lý, lại còn lâu lâu dỗ Ken ngủ nữa. Cô nhân viên tại quầy Check-in chắc thấy vậy cũng thương tình, nên không làm khó khăn gì khi hành lý của mẹ và bà nội vượt quá quy định tới 16kg. Nhưng một chút khó khăn khi không còn chỗ trống nào ở mấy hàng ghế đầu dành cho con cả, đành chấp nhận ngồi ở giữa. Thủ tục cũng xong, lúc này mẹ mới có chút nghỉ ngơi, ngồi chụp cho con tấm hình để sau này nhìn vào còn nhớ nữa chứ.
Đến sân bay Tullamaria khá sớm, nhưng đã có rất đông người đứng xếp hàng dài chờ làm thủ tục. Mẹ và bà nội loay hoay với 2 xe hành lý và 1 xe đẩy của Ken, một mình mẹ phải đẩy 2 xe mới có thể đi được. Lúc này Ken đang say giấc, mặc cho xung quanh ồn ào náo nhiệt. Nhích từng chút một, phải 1 tiếng sau mới đến được nơi làm thủ tục. Cũng may nhờ có 1 chị người VN đẩy xe giúp khi thấy mẹ vất vả với 2 chiếc xe đầy hành lý, lại còn lâu lâu dỗ Ken ngủ nữa. Cô nhân viên tại quầy Check-in chắc thấy vậy cũng thương tình, nên không làm khó khăn gì khi hành lý của mẹ và bà nội vượt quá quy định tới 16kg. Nhưng một chút khó khăn khi không còn chỗ trống nào ở mấy hàng ghế đầu dành cho con cả, đành chấp nhận ngồi ở giữa. Thủ tục cũng xong, lúc này mẹ mới có chút nghỉ ngơi, ngồi chụp cho con tấm hình để sau này nhìn vào còn nhớ nữa chứ.
Lên máy bay, do có con nên mẹ được ưu tiên làm thủ tục trước. Lúc này mẹ phải gấp xe đẩy để gửi, mẹ phải bồng con, phải làm thủ tục (do bà nội không biết), một mình bà nội với lỉnh kỉnh bao nhiêu là hành lý xách tay, khó khăn lắm mới lên được đến chỗ ngồi, chuẩn bị cho 1 chuyến bay dài. Ban đầu, mẹ còn tỉnh táo, nói chuyện chơi đùa với con, cho con bú. Nhưng khi máy bay cất cánh được khoảng nửa tiếng, mẹ bắt đầu mệt, vì cái bệnh say tàu xe của mình. Bà nội phải bồng con liên tục, pha sữa cho con bú. Con chơi rồi ngủ. Con không khóc, nhưng nhìn con cũng có vẻ mệt mỏi do bay đường dài.
No comments:
Post a Comment